Cụ Nguyễn Minh Giác, hiệu Tấn Minh, được triều đình ban chức Tri huyện nhờ công lao khai khẩn vùng đất gò đồi phía đông Sài Gòn – Gia Định. Cùng cụ bà Đỗ Thị Gần, ông đã chiêu tập lưu dân, dựng làng, đào kênh dẫn nước, mở mang ruộng vườn và tạo nên một địa bàn cư trú trù phú mang tên Tăng Nhơn Phú.
Đến năm 1914, ông khánh thành ngôi nhà rường Huế làm nơi cư trú và thờ tự — công trình này về sau trở thành Nhà Từ đường của cả gia tộc, là chốn neo giữ huyết thống và đạo hiếu của hậu duệ họ Nguyễn suốt năm thế hệ.
Trước đó, từ năm 1849, gia đình ông đã hiến tiền cùng dân làng dựng Đình Tăng Nhơn Phú — ngôi đình mà sau này, năm 2006, được xếp hạng Di tích kiến trúc nghệ thuật cấp Thành phố Hồ Chí Minh. Đình và nhà — hai công trình song hành — cùng kể câu chuyện về một con người đã vun đắp cả một vùng đất.